Không phải đường tắt nào cũng an toàn, một số dẫn tới ngõ cụt gây mất thời gian hơn đi đường chính.
Cò ga dạng tương tự cho phép giữ ga nửa chừng.
Tiếp đất bằng cả bốn bánh cùng lúc giữ được đà, còn tiếp đất bằng mũi hoặc đuôi thì mất tốc độ và dễ lật.
Mô hình hư hỏng chia thành phần khí động và phần cơ khí.
Bỏ cuộc thường mất toàn bộ điểm chặng, trong khi lết về đích ở vị trí cuối vẫn được tính, đây là tính toán quen thuộc ở giải dài.
So sánh đồ thị tốc độ của hai vòng chạy cho biết thời gian mất ở đâu, chính xác hơn nhiều so với cảm giác chủ quan.
Mặt đường gồ ghề lại đòi hỏi giảm xóc mềm để bánh bám mặt đường, cứng quá thì xe nảy và mất lực bám liên tục.
Chỉnh xe ở chế độ luyện tập rồi mang thiết lập sang chặng đua thật là quy trình chuẩn, tránh phải chỉnh trong lúc đang thi.
Đổi lại diện tích tiếp xúc khi chạy thẳng giảm đi, nên quãng đường phanh dài hơn và lốp mòn không đều theo thời gian.
Đường đua nhiều đoạn thẳng dài cần tỷ số truyền dài hơn, còn đường đua chật hẹp thì ngược lại hoàn toàn.
Không về đích nhanh nhất mà là sống sót đủ lâu, nên tránh va chạm quan trọng hơn cố vượt thêm một xe.