Cho phép trẻ chọn nhân vật ngay từ đầu.
Hình minh họa và giọng nói là hai kênh duy nhất truyền đạt được luật chơi cho nhóm chưa biết đọc.
Nhóm sáu đến mười tuổi theo được các chuỗi nhiều bước, nên thiết kế cho nhóm này có thể phức tạp hơn hẳn. Trẻ thể hiện suy nghĩ qua nét vẽ, và hoạt động này phát triển những khía cạnh mà bài tập đúng sai không chạm tới.
Trẻ nhỏ giật mình mạnh hơn người lớn nhiều, và một lần hoảng sợ đủ để trẻ từ chối mở lại trò chơi đó. Trẻ Việt Nam nhận ra cây chuối và con trâu nhanh hơn những hình ảnh xa lạ với đời sống của chúng. Khoảng cách từ mắt đến màn hình nên ít nhất một cánh tay.
Chênh lệch giữa màn hình sáng và phòng tối buộc mắt điều tiết liên tục, đây là nguyên nhân chính của mỏi mắt. Thú cưng ảo giúp trẻ gắn bó hơn.
Gợi ý nên xuất hiện sau vài lần thử sai. Đặt giới hạn thời gian trong máy hiệu quả hơn nhắc nhở. Cùng một chữ với sáu dấu khác nhau cho sáu từ khác nghĩa, đây là phần đặc thù mà game nước ngoài không xử lý được.
Nhất quán giữa những người chăm sóc là điều kiện then chốt. Trẻ học nhanh hơn khi từ đó đã có trong vốn nói hằng ngày, còn từ lạ thì phải học cả nghĩa lẫn mặt chữ. Mọi thao tác cần phối hợp hai tay nên để dành cho nhóm lớn hơn, vì trẻ nhỏ chưa kiểm soát được từng ngón riêng biệt.
Trẻ có xu hướng đưa máy sát mặt, và thói quen này kéo dài có liên hệ với việc tăng độ cận. Nhìn mẫu rồi làm theo là cơ chế học tự nhiên nhất ở trẻ nhỏ, và nó dùng được cho rất nhiều nội dung khác nhau.